Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2007

Đại Học và Thành Công

Không nên bi quan khi bạn không đủ điều kiện để học tại trường đại học vì bạn vẫn có thể học và thành công bằng nhiều cách.

Khi bạn vào đại học là bạn đã thực sự chọn cho mình một chuyên nghành nhưng bạn vẫn chưa biết sẽ làm việc gì trong chuyên ngành đó. Trong khi các trường chỉ đào tạo cho bạn một kiến thức nền khá chung chung thì thị trường lao động lại yêu cầu bạn có kiến thức về công việc để tham gia sản xuất ngay. Điều này làm cho nhiều người tốt nghiệp đại học không thành công trong công việc.

Bằng cấp không là sự thành công, cũng không thể bảo đảm cho bạn có việc làm sau tốt nghiệp. Nó chỉ là cơ sở của sự tin cậy và là sự hổ trợ trên con đường nghề nghiệp. (xem chú ý)

Ở thế kỷ 21, chúng ta có sự tự do như là một khách hàng có quyền chọn thứ họ muốn. Trong giáo dục và đào tạo, sự thông thạo về các cơ hội học tập là chìa khóa của sự thành công. Từ xưa đến nay, chưa bao giờ bạn có nhiều cách học như bây giờ:

  • Học hỏi kinh nghiệm; tình nguyện làm việc không lợi nhuận chỉ để học hỏi thêm kinh nghiệm trong công việc.

  • Học việc; cách nhanh nhất, hiệu quả nhất để học thành nghề là làm việc gần gũi với những người nhiều kinh nghiệm và sẵn sàng chia sẻ kiến thức cũng như kinh nghiệm của mình.

  • Đào tạo chính quy; tham gia các khóa học tập trung(đại học, cao đẳng, trung cấp chuyên nghiệp, các lớp dạy nghề...).

  • Tham gia các buổi hội thảo.

  • Đọc các tài liệu; có nhiều sách, kết quả khảo sát, các ví dụ ... mọi thứ đều miễn phí từ internet.

  • Tham gia thảo luận tại các diễn đàn hoặc hiệp hội các chuyên gia; đây là cách hay để tiếp thu những kiến thức thực tế của những người trong nghề.

  • Theo dõi đài báo; tìm kiếm các tin tức từ báo đài, các website và blog của các chuyên gia cũng là một cách vô giá để tiếp cận với những ý tưởng mới nhất.

Đây là những kinh nghiệm Thu đã tích lũy được:

  • Học cái thị trường cần: Thực hiện phân tích thị trường từ những thông tin tuyển dụng ở các website như VietNamworks.com.

  • Sống/làm việc có mục đích.

  • Gắn mục đích của mình với xu hướng của thị trường.

  • Lấy công việc làm niềm vui.

  • Sẵn sàng thay đổi.

  • Nghề dạy nghề.

  • Xây dựng cho mình một phong cách riêng(personal mark).

  • Và, không ngừng cố gắng.

Thành công chỉ đến với những người NGU(never give up = không bao giờ từ bỏ).

Lời Cuối
Thời gian từ tháng 9 đến tháng 11 là lúc tân sinh viên lên đường nhập học. Nhiều người không vào được đại học sẽ có cảm giác rằng mọi thứ đã kết thúc. Với họ tương lai đã được định đoạt, công sức cha mẹ nuôi dưỡng ăn học 12 năm trời nay đổ biển. Năm đó Thu đã có cảm giác này, cho đến nay mỗi lần tới kỳ thi đại học lại là một lần đau. Thu đã thu thập thông tin để viết bài này từ ngày đó và bây giờ viết để chia sẻ với mọi người.

Chú ý
Dĩ nhiên, có những việc làm không thể thiếu trường lớp và bằng cấp như các nghề trong lĩnh vực: Giáo dục và đào tạo, an ninh, quốc phòng.

Trích Dẫn
Bài viết có sử dụng thông chọn lọc từ cuốn Information Architecture của O'Reilly

Bài Viết Có Liên Quan

Thứ Năm, 20 tháng 9, 2007

Chỉ Cần Một Cái Ôm

Ôm – Body language, cách chúng ta thể hiện và chia sẻ những điều sâu lắng.

Juan Mann - Hãy ôm nhau đi!

Juan Mann: “Vào thời điểm máy bay hạ cánh xuống Sydney, tất cả những gì tôi có bên mình là một chiếc balô nhét đầy quần áo và cả một trời phiền muộn. Không có ai chào đón tôi trở về, không có nơi để gọi là nhà. Tôi trở thành lữ khách trên chính quê hương mình”

Juan Mann đứng lẻ loi trên ga đến của sân bay, nước mắt chực trào khi chứng kiến cảnh đoàn tụ hạnh phúc của những hành khách khác với gia đình và bạn bè. Thấy người ta ôm nhau, cười nói vui vẻ với nhau, Juan thầm ao ước có ai đó chờ đợi mình, hạnh phúc khi gặp lại mình, mỉm cười với mình và ôm mình.

Juan lấy một miếng bìa cactông, dùng bút lông viết lên cả hai mặt chữ “Free Hugs” (Ôm miễn phí), tìm đến một khu giao lộ dành cho người đi bộ, rồi giơ cao tấm bảng. 15 phút trôi qua, hàng trăm người hối hả vô tình đi qua Juan, không buồn để mắt đến gã đàn ông kỳ dị. Vài người nhìn anh chằm chằm với ánh mắt thay lời nói: “Một gã tâm thần!”. Duy nhất chỉ có một người phụ nữ dừng lại vỗ vai Juan. Bà tâm sự với anh rằng sáng hôm ấy con chó nhà bà vừa mới chết. Đó cũng là ngày giỗ đứa con gái duy nhất của bà đã qua đời vì tai nạn giao thông đúng một năm trước. Bà nói rằng trong lúc cảm thấy cô đơn cùng cực như thế này, điều duy nhất bà cần là một cái ôm. “Tôi khuỵu một gối xuống, vòng tay sang ôm chầm lấy bà. Khi đường ai nấy đi, tôi thấy nụ cười lấp lánh trên gương mặt người phụ nữ ấy!” - Juan kể lại.

ChieuVang

Ly có đọc một cuốn sách về cái ôm. Mỗi người trong một ngày cần 24 cái ôm để sống hạnh phúc. Lúc đầu Ly cảm thấy lạ lắm, có lẽ đối với người nước ngoài, cái ôm giống như cái bắt tay, rất đơn giản chỉ là chia sẻ. Nhưng ở VN mình chắt chắn cái ôm ... không được biết đến theo cách đơn thuần như vậy. Nhưng mọi người đã từng thử qua một lần ôm một người bạn thân thiết bao nhiêu năm của mình vào lòng khi mình thật buồn hay người bạn đó của mình có chuyện buồn chưa? Ôm đơn giản chỉ là để chia sẻ... Chưa bao giờ Ly nghĩ Ly có thể ôm người bạn thân thiết gần 12 năm của mình cho đến khi người đó chuẩn bị lên máy bay đi ra nước ngoài... Đến khi đó Ly mới thực sự xúc động. Thì ra cái ôm không chỉ dành cho những người yêu nhau mà còn để dành cho những người bạn thân thiết, để có thể chia sẻ cảm xúc khi mình buồn nhất hay khi vui nhất...

Cũng có một người bạn ở rất xa Ly... nghe chuyện buồn của Ly, người đó chỉ nói: Cho Q ôm L 1 cái để chia sẻ với Ly những gì Ly đang phải trải qua... Khi đó Ly thực sự cảm nhận được... Các bạn đừng nghĩ rằng Ly nói quá lên nha! Hãy thử 1 lần ôm một người bạn thân của mình vào lòng... Hãy thử xem... sự chia sẻ này vượt xa hàng ngàn lời an ủi, vượt qua hàng ngàn lời nói, chỉ cần 1 cái ôm...

Và, có một điều mà Ly chưa làm được cho đến ngày hôm nay, đó là có thể ôm Mẹ của Ly như khi Ly còn bé. Mẹ của Ly đã vất vả nhiều, cuộc sống gia đình Ly cũng không hoàn toàn được hạnh phúc, và mẹ Ly là người phải chịu thiệt thoài rất nhiều. Co những lúc nhìn Mẹ buồn và lo lắng cho mấy chị em Ly. Ly rất thương Mẹ, rất mong được ôm Mẹ vào lòng... Nhưng thực sự Ly cảm thấy ngại ngùng lắm. Ly không dám biểu lộ cảm xúc của mình như vậy... và các bạn có lẽ cũng giống Ly phải không? Chỉ cần một cái ôm... Đôi khi nó lại khó khăn đến như vậy.

Thu

Comment lên bài viết ở blog của ChieuVang

"Hãy thử 1 lần ôm một người bạn thân của mình vào lòng... hãy thử xem...sự chia sẻ này vượt xa hàng ngàn lời an ủi, vượt qua hàng ngàn lời nói, chỉ cần cái ôm."

Từ hồi biết được phải trái đến giờ Thu chỉ ôm 1 lần, 1 người. Nhưng không phải một cô gái, mà là 1 anh đồng nghiệp. Ôm chặt, lâu, đầy nhớ nhung, ngậm ngùi và lưu luyến.

Đồng nghiệp: "Anh tưởng hôm nay em không đến."

Thu: "Em làm xong rồi đi học luôn tới 10 giờ khuya mới về. Vừa về đến nhà, thằng bạn nói đến đây liền nên mới biết."

Trong tiệc chia tay con Hà Mã và con Zịt(tên gọi thân mật của Dương Thành An) vài ngày sau(1/6/2007) khi 3 thằng (con Hà Mã, con Zịt và Thu) nghĩ việc ở Pyramid Consulting cùng một ngày(thứ 5 ngày 31/5/2007).

Unforgotten moment :)

lucky_007

Luck_007 gởi email cho Thu về bài blog này của Thu ở Yobanbe.

Dear, Trung !

Cho phép mình gọi bạn là Trung nhé ! Mình thích chữ này hơn, chữ Thu buồn lắm.

Mình tham gia Yo là chỉ muốn có chỗ để viết (đôi lúc không có thời gian mà viết). Mình chỉ muốn viết ra như là "đổ" bớt ra giấy thôi, còn việc chia sẻ với ai đó trên blog thì mình chưa nghĩ đến (cũng hơi ích kỷ) vì chia sẻ thì dễ nhưng người tiếp nhận chia sẻ thì sao ? (không biết). Công việc, quan niệm . . . hình như mình và bạn chẳng có điểm chung gì cả, đọc mấy bài blog của bạn mình cảm thấy nặng đầu lắm, hy vọng ở khía cạnh tình cảm sẽ có tiếng nói chung.

Mình dừng ở bài "chỉ cần một cái ôm" khá lâu, cũng có lần mình như vậy và không thể quên được. Lần đó mình thi rớt đại học lần thứ ba, nhũng tưởng không còn gì, sắp tới ra sao . . . làm gì phải buồn chứ, thi rớt thôi mà. Mình đứng như tượng nhìn vào khoảng không đen đặc trong đầu rỗng toếch, chị ấy đến bên cạnh ôm mình, thở dài "thì cứ khóc có phải đỡ hơn không"và thế là mình nhè ướt cả một bên áo của chị ấy, chỉ vậy thôi. Sáng hôm sau mặt trời vẫn mọc ở đằng đông mà, phải đứng dậy đi tiếp chứ !

“Hãy ôm nhau đi quên ngày u tối, hãy ôm nhau đi cho gạch đá có tin vui”

Thứ Hai, 20 tháng 8, 2007

Sự Hỗn Độn Có Khoa Học

Phát huy sức mạnh cộng tác (collaboration) trong làm việc theo nhóm(teamwork) là tinh thần của sự hỗn độn có khoa học.

Hỗn Độn

Nghĩ đâu nói/viết đó. Mọi ý tưởng đều được nói/viết ra theo trình tự xuất hiện trong đầu. Nếu như mọi người suy nghĩ chín chắn, tìm dẫn chứng, sắp xếp ý nghĩ theo 1 trình tự hợp lý thì thời gian chết của nhóm sẽ nhiều và mọi người không thể góp sức cho 1 ý tưởng sáng tạo & táo bạo.

Bất chấp vị trí, vai trò và trách nhiệm. Xóa bỏ ranh giới giữa chủ(employer) với người làm công(employee), cấp dưới(staff) với cấp trên(supervisor) nhằm giải quyết vấn đề, không giải quyết con người.

Khoa Học

Phát huy sức mạnh tập thể. Trong 1 nhóm/tổ chức, vai trò lãnh đạo(leadership) sẽ mờ nhạt hơn. Cụ thể là, người lãnh đạo chỉ đóng vai trò tổ chức hơn là quyết định. Khi đó, mọi thành viên đó đều có quyền nói lên cái mình nghĩ(think aloud), cả team cùng động não(brainstomming) cho nhiều ý nghĩ cùng 1 lúc(brainwritting) và cùng giải quyết vấn đề(troubleShotting) một cách sáng tạo(creative).

Nhìn vấn đề ở nhiều khía cạnh. Mỗi người trong team đưa ra ý kiến riêng cho vấn đề chung. Điều này sẽ giúp cả nhóm có được cái nhìn tổng quát về vấn đề và tìm thấy giải pháp cho vấn đề đó.

[x] Đóng